Trong một đời người, nhất là người phụ nữ, có bao nhiêu dịp để được xinh đẹp? Có thể là rất nhiều dịp, cũng có thể chẳng có dịp nào! Cái gọi là “dịp” hay “cơ hội” chỉ là do chúng ta tự đặt áp lực lên bản thân mình.
Nhưng này, sao phải chờ đợi?
Sao phải chờ một ngày chúng ta tự cho là “đặc biệt”, trong khi việc ăn vận cho tươm tất, việc make up cho hồng hào và việc mỉm cười thật rạng rỡ đáng lý ra là điều hiển nhiên với phụ nữ mỗi ngày?
Sao phải chờ một dịp không bình thường để đối đãi đặc biệt với bản thân, trong khi trên đời này, thứ quý giá và đáng được nâng niu nhất không gì khác ngoài chính ta?
Thế rồi năm ấy, mồng Một Tết, rồi mồng Hai, mồng Ba, trời bỗng nắng chang chang như giữa mùa hè. Không có mưa phùn, không có gió bấc. Không có chiếc áo xinh đẹp. Tôi ngẩn ngơ như bị ai đánh cắp niềm vui.
Tôi cũng thường nghĩ về câu chuyện của cậu bé Kevin trong bộ phim Ở nhà một mình cách đây hơn hai thập niên. Cậu được tặng một đôi giày rất đẹp, nhưng vì cứ tiếc nuối mãi không dám mang, cho đến ngày nó trở nên chật ních, muốn mang cũng vô vọng.
Bao nhiêu người đã bỏ qua cơ hội để thỏa mãn bản thân trong một ngày không đặc biệt? Bao nhiêu người đã sống một cuộc đời mà chưa có lấy một ngày cảm thấy mình xinh đẹp, cảm thấy mình là nhân vật chính trong show diễn đời mình?
Đừng chần chừ. Đừng chờ đợi. Hãy mua thêm váy, tô thêm son, và trở nên lấp lánh bất chấp ngày mai, bất chấp cái dịp nào đó kia có tới hay không…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét